Phàm làm việc gì cũng phải nghĩ đếnhậu quả của nó (Bài học ngàn vàng) - Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi - Lý tưởng chỉ hướng cho thuyền đời và nở hoa cho cuộc sống.

Nhớ mẹ nơi đầu nguồn con nước

Thứ sáu - 23/12/2011 03:27
Nhớ mẹ nơi đầu nguồn con nước

Nhớ mẹ nơi đầu nguồn con nước

Bạn có biết ở nơi đâu con sông Hồng chảy vào đất Việt? Ở nơi đâu đầu nguồn con nước, sóng phù sa in bóng quê nhà?

Đó là quê hương tôi. Quê hương tuổi thơ tôi có dãy Hoàng Liên chập chùng mây, chập chùng gió. Quê hương tuổi thơ tôi có những ruộng bậc thang như những phím đàn, như những giai điệu tình cây tình đất tình người.

Trái tim tôi chia đều cho hai nơi. Một nửa dòng máu đỏ trong tôi đổ về Hà Nội - một thành phố lắng chìm trong nghìn năm thiêng liêng với tháp rùa nghiêng soi bóng, một nửa dòng máu còn lại trong tim tôi đổ về Hoàng Liên Sơn (cũ) với gió mây ngàn và non nước mênh mang. Hà Nội là quê hương thứ hai của tôi, cho tôi những tháng ngày với ly thạch đen, ly trà đá. Cho tôi những tháng ngày viễn du giữa những giai điệu tình yêu, giai điệu hạnh phúc. Nhưng tôi vẫn nhớ rằng tôi từ đâu mà đến, tôi vẫn nhớ những cánh hoa oải hương màu tím buồn bên sườn núi xa xôi.

Tôi giờ vừa dạy học vừa làm báo ở Hà Nội, còn mẹ tôi đang ở nơi đầu nguồn con nước. Mẹ một mình với những không gian của nghệ thuật, của tiếng hát, của những năm tháng mẹ đứng trên sân khấu với những thước phim và những vai diễn để đời. Giọng hát của mẹ vượt thời gian, những vai diễn của mẹ vượt thời gian, tình yêu của mẹ dành cho tôi cũng vậy.

Mùa Đông, nghe tin đài báo gió mùa, lòng con se sắt. Vai mẹ gầy theo tháng năm đường đời tất bật, tay mẹ giá lạnh vì bao năm một mình lẻ bóng. Con bao nhiêu tuổi là bấy nhiêu năm nước mắt mẹ rơi cho một sự đợi chờ vô vọng. Đã đủ hai mươi năm chưa ơi dòng đời? Đã đủ hai mươi năm chờ đợi cho một trái tim con người? Đã đủ để hoa khế rụng đầy sân, đủ để vạt nắng ban mai gẫy khúc, đủ để hoang hoải một cánh chim chiều tha phương...

Hai mươi năm, có lẽ nhiều hơn thế.

Mẹ ngồi bên hiên vắng đợi chờ. 

Người khách trọ bến đò đời mẹ

quá xa vời như những giấc mơ

Hai mươi năm dòng đời nghiêng ngả

Nối lại cung đàn vẫn lỡ nhịp là sao?

Hai mươi năm, hai người, hai cuộc sống.

Thêm một lần sang ngang...

Hai mươi năm cuộc sống vẫn thênh thang,

từng giấc mơ con khóc thầm tha thiết,

Mẹ vẫn sống hai mươi năm như thế

Hai mươi năm không giành giật cho mình ...

 

 

 

Tôi mang trong mình một nửa dòng máu của người không giành giật tình yêu, tôi mang trong mình một nửa dòng máu của cô gái miền sơn cước. Trái tim tôi mong manh như thủy tinh, như sương sớm, như những dòng suối nhỏ tìm về nỗi nhớ quê hương. Nhưng trái tim tôi cũng mãnh liệt yêu thương như đại ngàn bất tận, như những ngọn cỏ với sức sống muôn đời bất diệt. 

Nhớ mẹ nơi đầu nguồn con sông con suối, nhớ mẹ khi chút lạnh về mang hương vị Tết, nhớ mẹ những ngày cuối năm, khi hoa Mai, hoa Đào bắt đầu đơm nụ. Mùa Xuân này con sẽ về bên mẹ, mùa uân này bếp lửa rực hồng.

Nơi phương xa, gửi mẹ tình yêu thương kính mến vô bờ. Mẹ là nơi con tìm về mỗi khi lòng con bão tố. Mẹ là chốn bình yên trong tim con, là kỷ niệm tuổi thơ con. Mẹ là người yêu thương con nhất. Trăm năm cũng một kiếp con người, trăm năm sống để lòng mình hiếu nghĩa nghìn năm.

Mẹ luôn dạy con sống là người thiện tâm, mẹ luôn dạy con như loài hoa hướng dương nhìn về ánh sáng, mẹ luôn mong con bình yên mọi nơi mọi lúc. Mẹ là đầu nguồn sự sống đời con. Đêm giáng sinh, con nguyện cầu bình an bên mẹ. Mùa xuân , con nguyện cầu cánh én bay về. Con sẽ sống như bài hát mẹ thường hay hát cho con, con sẽ sống như đời sông để biết yêu nguồn cội, con sẽ sống như đời núi vươn lấy những tầm cao...


Tác giả bài viết: Nguyên Lạc

Nguồn tin: Sưu tầm

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Liên kết lam






Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 2


Hôm nayHôm nay : 299

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 8484

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2514346

Đăng nhập