Phàm làm việc gì cũng phải nghĩ đếnhậu quả của nó (Bài học ngàn vàng) - Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi - Lý tưởng chỉ hướng cho thuyền đời và nở hoa cho cuộc sống.

Phương pháp truyền đạt một bài giảng sinh động

Chủ nhật - 05/12/2010 12:31
Phương pháp truyền đạt một bài giảng sinh động

Phương pháp truyền đạt một bài giảng sinh động

chắc chắn tổ chức sẽ vươn lên bằng con tim yêu thương, bằng tấm lòng bao dung quảng đại vị tha, bằng nghĩa cử cao cả hướng thượng của bậc nữ nhi hào kiệt trong chánh pháp của Như Lai

 

Muốn truyền đạt sinh động yếu tố bắt buộc là người truyền đạt phải sinh động. Khi truyền đạt ta dùng tất cả các bộ phận cơ thể để truyền đạt từ lời nói đến hành vi dưới sự chỉ đạo của ý nghĩ của mình. Nếu mình chỉ truyền đạt bằng lời nói mà không có cử chỉ thì không hay, cho nên người giáo viên giỏi khi giảng thường hay dùng tay diễn đạt rất nhiều.

Vấn đề truyền đạt rất rộng lớn, trong phạm vi bó hẹp buổi thuyết trình hôm nay chúng ta không đi xa khỏi GĐPT. Trong GĐPT, chúng ta chỉ đứng hướng dẫn cho đoàn sinh một bài nào đó hoặc là truyền đạt một vấn đề nào đó. GĐPT chúng ta không cố ý tạo ra một lớp học thứ 2. Điều này gây ra áp lực rất nặng nề với các em. Huynh trưởng chúng ta sẽ truyền đạt tùy theo đối tượng và tùy theo khung cảnh của bài học. Chúng ta không đóng khung mà chúng ta chan hòa hết mọi thứ.

Bài giảng trong GĐPT có 2 yếu tố lớn: yếu tố giáo khoa và yếu tố thực nghiệm. Từ kinh nghiệm tôi thấy trong trường học yếu tố giáo khoa chiếm 90%, thực nghiệm là 10%, tuy nhiên trong 10% đó thực tế bên ngoài chỉ còn 2%. Nếu không có thực nghiệm, một bài học xong chỉ nằm đó tất nhiên sẽ bị lãng quên sau một khoảng thời gian nhất định.

Ngược lại trong GĐPT sau khi truyền đạt xong chúng ta phải yêu cầu thực nghiệm liền, lúc đó bài giảng mới có giá trị. Chúng ta đang nói về tổng quan về bài giảng trong GĐPT. Yếu tố thực nghiệm là yếu tố quan trọng nhất chiếm 70% giáo khoa chỉ khoảng 30%. Ví dụ mình hướng dẫn về gút sơn ca thì mình phải cho biết tên gọi, ứng dụng, công dụng và thực hiện ngay tại chỗ để cho các em thâm nhập thì lúc đó bài giảng mới thực sự đi vào tâm hồn các em. Nếu chúng ta chỉ đứng trên lý thuyết giảng cho hay vẽ hình cho đẹp, trình bày cho khéo mà các em không tận tay làm được gút sơn ca thì xem như bài giảng vô giá trị

Khi anh A truyền cho anh B một thông tin nào đó và anh B phản hồi lại cho anh A thì chúng ta đã thực hiện xong một quá trình truyền đạt. Truyền đạt chứ không phải giảng dạy. Giảng dạy là bắt buộc phải nghe, phải chấp nhận vì vậy giảng dạy mang tính áp đặt, không tốt theo quan điểm giáo dục hiện đại mà cũng trái với quan điểm khai phóng của giáo dục trong GĐPT

Tuy nhiên truyền đạt cũng tùy mức độ, có khi anh truyền a b c nhưng các em phản hồi lại chỉ a b thôi quên mất c. Tùy theo trình độ căn cơ của mỗi người khác nhau, mình không thể bắt buộc người nghe nắm bắt hết nhưng nếu ta nhận được phản hồi từ 40-50% thì xem như đã thành công.

Có 3 phương pháp truyền đạt phổ biến thường hay được sử dụng.

  1. Phương pháp phát vấn (hỏi đáp): trực tiếp hỏi người nghe để lấy thông tin
  2. Phương pháp trực quan: mẫu thật vật thật có thể nhìn thấy, chạm vào ..
  3. Phương pháp động não (đặt tình huống liên tục và bắt người nghe động não trả lời liên tục). Ví dụ đặt 10 câu hỏi bắt buộc trả lời trong một khoảng thời gian ngắn. Lúc đó mình sẽ hiểu người nghe tiếp thu được bao nhiêu có hiểu được vấn đề truyền đạt hay không

Mỗi phương pháp đều có ưu khuyết điểm riêng, là Huynh trưởng hướng dẫn minh phải khéo léo kết hợp tùy theo căn cơ đoàn sinh, tình huống bài giảng và khung cảnh.

Giả sử ta hướng dẫn bài Lược sử đức Phật Thích Ca. Mở đầu buổi học chúng ta không thể nói ngay với các em đức Phật Thích Ca thế này thế nọ mà phải hỏi các em trước đã. Bởi vì trong tâm tư các em hình tượng đức Phật Thích Ca rất khác nhau. Một đoàn sinh sinh hoạt 10 năm sẽ xây dựng hình ảnh đức Phật khác với một em đoàn sinh mới vào đoàn. Nếu mình đưa ý kiến của mình vào ngay thì đó là áp đặt. Thông qua việc hỏi ý kiến các em ta hiểu các em tưởng tượng về đức Phật Thích Ca ra sao, các em cũng cảm nhận được rằng mình thực sự có tham gia vào bài giảng và hiển nhiên điều đó khiến bài giảng sinh động hẳn lên.

Điều quan trọng nhất của quá trình truyền đạt là thông tin cần truyền đạt (kiến thức, hoặc ý tưởng…) Để đạt được mục đích này thì quá trình truyền đạt cần sinh động hấp dẫn gây tâm lý thoải mái cho các em. Bởi vì chỉ có vui vẻ thoải mái thì các em mới tiếp thu tốt. Cho nên bắt đầu buổi học chúng ta cũng nên pha trò xây dựng không khí vui tươi, để nắm bắt tâm lý các em, xem các em cần gì thì hướng bài giảng xoáy trọng tâm về phía ấy.

Cuối buổi học chúng ta cũng cần làm một bài trắc nghiệm nho nhỏ khoảng 10 câu để đánh giá tổng kết lại quá trình truyền đạt.

Đây chỉ là bài thuyết trình chỉ để tham khảo vì nó mang tính chủ quan (cá nhân) dựa trên kinh nghiệm của tôi. Có thể nó không hoàn chỉnh và không mang tính cách giáo khoa, anh chị em nếu có ý kiến xin phản hồi để chúng ta cùng nhau thảo luận.

Tác giả bài viết: Lưu Ly (thuyết trình) – Minh Triết (ghi)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Liên kết lam






Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 22

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 21


Hôm nayHôm nay : 299

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 8393

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2514255

Đăng nhập